Tố Hoài – 100 BÀI THƠ TÌNH HiỆN ĐẠI

0
7211

100 BÀI THƠ TÌNH HiỆN ĐẠI
t

Kết quả hình ảnh cho Hình ảnh nhà thơ Nguyễn BínhNGuyễn Bính

Anh đi chẳng hẹn ngày về,
Chỉ thề ai buộc, tóc thề ai chôn!
Muốn gì em, muốn gì hơn?
Hôn hoàng nay lại hoàng hôn mai ngày.
Môi khô tóc liễu vai gày,
Anh xa em kẻ lông mày với ai?
Thơ không làm trọn một bài,
“ Đàn không gượng gảy một vài khúc ngâm.
Ông Tơ già lắm nên nhầm,
Ai cho xum họp ai làm chia phôi!
Chả thà đừng kết duyên đôi,
Có cho xum họp để rồi xa nhau.
Tính năm tính tháng thêm rầu,
Ấy hai con én trên đầu bay bay!”
N.B.


                QUÊN

Vũ Hoàng Chương

Đã hẹn với em rồi; không tưởng tiếc
Quãng đời xưa không than khóc gì đâu!
Hãy buông lại gần đây làn tóc biếc,
Sát gần đây, gần nữa cặp môi nâu.

Đêm nay lạnh tìm em trên gác tối
Trong tay em dâng cả tháng năm thừa
Có lẽ đâu tâm linh còn chọn lối
Để đi về cay đắng những thu xưa

Trên nẻo ấy tơi bời, – anh đã biết –
Những tình phai duyên úa mộng tan tành.
Trên nẻo ấy, sẽ từ muôn đáy huyệt,
Ái ân xưa vùng dậy níu chân anh.

Không em ạ, không còn can đảm nữa,
Không nguồn yêu suối lệ cũng khô rồi;
Em hãy đốt giùm anh trong mắt lửa
Chút ưu tư còn sót ở đôi môi …

Hãy buông lại gần đây làn tóc rối,
Sát gần đây gần nữa, cặp môi điên,
Rồi em sẽ dìu anh trên cánh khói,
Đưa hồn say về tận cuối trời Quên.
V.H.C



CẢM XÚC

Kết quả hình ảnh
Là thi sĩ, nghĩa là ru với gió
Mơ theo trăng, và vơ vẩn cùng mây
Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây
Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến

Đây là quán tha hồ muôn khách đến
Đây là bình thu hợp trí muôn hương
Đây là vườn chim nhả hạt mười phương
Hoa mật ngọt chen giao cùng trái độc

Đôi giếng mắt đã chứa trời vạn hộc
Đôi bờ tai nào ngăn cản thanh âm
Của vu vơ nghe mãi tiếng kêu thầm
Của xanh thắm thấy luôn màu nói sẽ

Tay ấp ngực dò xem triều máu lệ
Nghìn trái tim mang trong một trái tim
Để hiểu vào giọng suối với lời chim
Tiếng mưa khóc, lời reo tia nắng động

Không có cánh nhưng vẫn thèm bay bổng
Đi trong sân mà nhớ chuyện trên trời
Trút ngàn năm trong một phút chơi vơi
Ngắm phong cảnh giữa hai bề lá cỏ

Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ
Mà vạn vật là muôn đá nam châm
Nếu hương đêm say dậy với trăng rằm
Sao lại trách người thơ tình lơi lả ?
X.D.


         BÓNG CHỮ

 Ảnh đính kèm


                    

                  


Lê Đạt


Chia xa rồi anh mới thấy em
Như một thời thơ thiếu nhỏ
Em về trắng đầy cong khung nhớ
Mưa mấy mùa
mây mấy độ thu
Vườn thức một mùi hoa đi vắng
Em vẫn đây mà em ở đâu
Chiều Âu Lâu
bóng chữ động chân cầu.
L.Đ.


                                    M À U  H U Ế

Kết quả hình ảnh cho Ảnh truong nam huong

                               Trương Nam Hương

Anh vịn màu rêu Huế để yêu em
Trước thành quách bao đời em cứ trẻ
Sông Hương chảy thon mình qua dâu bể
Anh mượn vành nón Huế… buổi về thăm

Anh vịn lên mưa nắng những thăng trầm
Những cơn bão của vần xoay thế cuộc
Vững như núi, Huế lại đằm như nước
Vạt áo dài mây trắng xuống thi ca

Anh vịn lên còn mất những ngày xa
Những uẩn khúc trong điệu hò mẹ hát
Những đèo dốc trong đời cha bất trắc
Mắt Huế nhìn thăm thẳm tới ngày xưa

Anh vịn lên tròn khuyết tuổi em chờ
Đỡ chống chếnh câu thơ buồn xa Huế
Đỡ côi cút tiếng mái chèo khuya lẻ
Anh mượn màu nắng Huế để thương em!
T.N.H.


     NHÀNH XUÂN MUỘN

6                       Hương Nhu

Cả đời ta nợ… một giấc mơ
Trong vô thức chỉ có anh là thật.
Loài trai biển ôm đớn đau tạo ngọc
Ta phù du tìm mãi…một bóng hình.

Ta qua nhau như một thoáng vô tình
Nhành Xuân muộn tím sầu Đông cuối lá.
Nhớ thương ơi hòa theo gió cả
Cuộn vào anh cho ta ngọt môi tìm!
H.N.


         Á O  Đ Ỏ

Kết quả hình ảnh cho hình ảnh nhà thơ vũ quan phuongVũ Quần Phương

Áo đỏ em đi giữa phố đông,
Cây xanh như cũng ánh theo hồng.
Em đi lửa cháy trong bao mắt,
Anh đứng thành tro em biết không?
V.Q.P.


   THUYỀN VÀ BIỂN

Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển:

“Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa… còn xa

Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau – rạn vỡ

Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió”
Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố
4-1963, X.Q.

BÌNH LUẬN